top of page

Hai Người Anh Em Vẫn Đang Tìm Kiếm

TÌM KIẾM LÊ THỊ MAI


Thứ Năm tuần trước, chị Vàng và tôi đã ngồi lại cùng hai anh em — Lê Quang Phần và Lê Văn Dũng — khi họ chia sẻ một câu chuyện đã khắc sâu trong trái tim mình.


Người em gái út của họ, Lê Thị Mai, sinh năm 1973.



Năm 1975, khi mẹ họ cùng năm người con chạy loạn từ Quảng Trị vào Sài Gòn, thảm kịch đã ập đến. Trên đường đi, họ buộc phải đổi thuyền. Bốn người con lên một chiếc thuyền hướng về Phú Quốc, trong khi mẹ và bé Mai tiếp tục trên một chiếc thuyền khác, hướng về Sài Gòn.

Khi nghe tin chiếc thuyền kia đã đi đâu, mẹ của họ đã phải đưa ra một quyết định đau lòng — bà gửi Mai lại cho một người phụ nữ trong thành phố chăm sóc, để có thể đi tìm bốn đứa con đang thất lạc. Cuối cùng bà đã tìm được các con tại Phú Quốc. Nhưng khi quay lại tìm Mai, cả người phụ nữ ấy lẫn cô bé đều đã không còn ở đó nữa.

 

Hàng xóm kể rằng Mai có thể đã được đưa vào một trại mồ côi. Không ai biết liệu tên của cô có bị đổi khi ở đó hay không. Nếu bạn cảm thấy câu chuyện này có thể là của mình — dù bạn đã lớn lên với một cái tên khác — xin hãy liên lạc với chúng tôi.


Mai là người con lai — nửa dòng máu Mỹ gốc Phi, nửa dòng máu Việt Nam. Cô là con út, là đứa bé thông minh và xinh đẹp nhất nhà. Mẹ của họ, bà Dương Thị Am, đã mang theo nỗi mất mát này suốt cả cuộc đời. Bà qua đời ở tuổi 90, vẫn còn đang tìm kiếm Mai, vẫn còn khe khẽ gọi tên con. Đôi mắt của một người anh rưng rưng khi nhớ lại rằng mẹ mình chưa bao giờ tìm được sự thanh thản.


Suốt năm mươi năm qua, gia đình này vẫn giữ hình bóng Mai trong trái tim mình — gìn giữ ký ức về cô, và không ngừng nuôi hy vọng.


Đây không chỉ là câu chuyện về sự mất mát. Đó là câu chuyện về tình yêu của một người mẹ không bao giờ buông bỏ, về những người anh em chưa từng thôi tin tưởng, và về một hành trình tìm kiếm vẫn tiếp diễn qua bao đại dương và thế hệ.


Một trong hai người anh đã thực hiện xét nghiệm DNA qua bộ kit MyHeritage. Hãy đón chờ những cập nhật tiếp theo!

 

 
 
 

Bình luận


bottom of page